LÀM CHA MẸ DŨNG CẢM

Điều gì là quan trọng nhất khi nuôi dạy các con?

Còn nhớ những ngày đầu mới lên đỉnh núi trượt tuyết, mình thường chọn đi sau cùng. Mình nói : mình sợ lạc (vì mình đã từng đi lạc 2 lần tuốt sang đỉnh núi khác, xung quanh mênh mông tuyết, dốc cao không biết đường về) nhưng kì thực là : mình muốn các con trong tầm mắt.

Thế là cả nhà mình xếp hàng, bố đi trước, chị Beo, em Bon rồi đến mẹ cuối cùng, nối đuôi nhau. Khúc đầu đường dốc vừa phải, tất cả rất đúng kế hoạch. Thế nhưng đỉnh núi cao 2000, thậm chí có chỗ 4000m thì làm gì có chuyện lúc nào cũng suôn sẻ. Những con dốc vừa cao vừa dài xuất hiện, những cung đường hẹp một bên là núi một bên là vực cũng tới, và cả những đoạn giao cắt đông người lướt qua nhau nghe gió rít bên tai. Tất cả những chỗ ấy mình đều “hết hồn”.

Những đoạn dốc cao, do nặng gấp 2, gấp 3 lần 2 đứa nên mình rơi xuống nhanh hơn hẳn. Thế là để nỗ lực đi sau đoàn, theo dõi được các con, mình phải phanh lấy phanh để, hãm tốc độ liên tục, hai đầu gối mỏi nhừ. Lại tới những cung đường ven sườn núi, cứ hễ thấy Beo Bon ra gần bên vực là mình lại la oai oái “con ơi, đi về bên này, sang đây với mẹ”. Kêu 2,3 lần chẳng được gì, thậm chí có 1 lần mình hét lên đột ngột quá làm Bon tí nữa mất đà. Sau cú chới với của con thì mình ngậm miệng luôn, không dám hó hé thêm tiếng nào nữa. Mấy chỗ giao cắt là sợ nhất vì trượt tuyết rất nhanh có thể lên đến 30 – 40 km/h, tự ngã thôi ván trượt đã bắn văng cả mấy trăm mét. Nếu hai người va vào nhau có thể dẫn đến tai nạn gãy tay gãy chân, chưa kể nghiêm trọng hơn. Vì thế cứ đến mấy chỗ đông người là tim mình lại đập thình thịch. Việc trượt tuyết với mình vì thế khá căng thẳng dù mình đã đi ở cuối đoàn. Những ngày đầu, trượt được 3 lượt từ đỉnh núi xuống là mình thấm mệt từ não đến tim, từ tay đến gối.

Một ngày nọ, trong 1 tích tắc ngóng tên con, lo người hơn tự lo thân, tí nữa lao luôn vào một người khác, mình đã quyết định DỪNG NGAY CÁI SỰ LO LẮNG KIỂM SOÁT này lại. Mình trượt đúng tốc độ cuả bản thân, tự do hơn ở những con dốc, dành thời gian ngắm nhìn cảnh đẹp hai bên sườn núi, thả ga đua tốc độ những đoạn dốc nhẹ, thậm chí còn thử tập nhảy ở mấy gò tuyết nhỏ hoặc gốc cây nhô lên. Mình lấy hết DŨNG CẢM loại bỏ ám ảnh về hai đứa ra khỏi đầu.

Dành thời gian tập trung vào bản thân, mình mới biết, chỗ dốc cao Beo Bon thế mà xịn sò hơn mẹ, kiểm soát tốc độ và lượn S rất đều; đường ven núi hai đứa thế mà cũng rất biết điểm dừng, chỉ chớm ở mép vực là tự biết đi vào; vào chỗ đông người hai đứa còn ghê gớm hơn biết phanh dừng đúng lúc tránh người khác. Mình không cần làm gì cũng không cần nói một câu nào, các con hoàn toàn biết mình cần phải làm gì và trượt tuyết ra sao. Kết quả sau hai mùa tuyết, mình tự thấy bản thân không bằng các con. 35 năm kinh nghiệm sống trên đời của mình khi dùng vào môn trượt tuyết không thể nào bằng được các bạn nhỏ 3,4 – 9,10 tuổi.

Và quả thực không riêng gì môn trượt tuyết, rất thường xuyên chúng ta hay bị cái biết và cái đau đã trải qua làm cho lo lắng và sợ hãi để rồi dạy con từ những nỗi muộn phiền của bản thân. Đó là khi đứa trẻ mới chớm trèo lên thì người lớn đã sợ trẻ té, là khi con vừa biết ăn dặm thì chúng ta đã sợ con hóc, con bôi bẩn, con không ăn rau, con không ăn thịt, con không ăn hoa quả, con không… Đó là lúc con đến trường chúng ta ngay ngáy tìm cách dạy con đối phó với “bạo lực học đường” sợ con bị bắt nạt, là khi con mới thích một ai đã vội vàng ngăn cấm sợ “yêu đương không lo học tập”, “có bầu là chết đấy”, “chưa lớn đã hư hỏng”,… Nỗi sợ và nỗi lo biến Cha Mẹ thành những người luôn muốn kiểm soát, càng kiểm soát lại càng thấp thỏm… mà những chuyện vượt xa khỏi tầm kiểm soát thì cứ ngày một nối đuôi nhau xuất hiện.

Có bao giờ bạn cảm thấy việc “làm cha mẹ” khiến bản thân nghẹt thở, mệt mỏi không biết nên làm sao? Có bao giờ bạn ước tất cả biến mất hết để mình được sống dù chỉ 5ph thôi ở một thế giới khác? Đó chính là tín hiệu bạn đã quá mỏi mệt với những nỗi lo lắng và sợ hãi.

Làm Cha Mẹ là cần dũng cảm mở rộng đôi tay, buông ra cho các con được đi hành trình của riêng chúng và đồng thời cũng vòng tay ấy, giang rộng đón lấy nỗi ám ảnh của chính mình. Đó là điều KHÓ NHẤT, cũng là điều QUAN TRỌNG nhất.

Để làm được điều đó chúng ta cần tháo gỡ những kinh nghiệm tổn thương trong quá khứ đang cản trở và khiến bạn mắc kẹt. Bạn có thể nhấc đi những tảng đá “lo sợ” cản đường và có được niềm tin trong sáng thuần khiết mạnh mẽ vào các con mình?

???? Hãy DŨNG CẢM buông bỏ những nỗi ám ảnh, bạn sẽ thấy SỰ THẬT.

???? Hãy DŨNG CẢM quay trở về với bản thân, bạn sẽ thấy cuộc sống này ĐƠN GIẢN biết bao.

???? Hãy DŨNG CẢM đặt niềm tin vào con nhiều hơn nữa, gấp 200 – 300 lần bây giờ, bạn sẽ thấy các con mình thông thái, tài giỏi đến ngỡ ngàng.

????Hãy DŨNG CẢM vứt bỏ hết những phương pháp nuôi dạy con bạn đã đọc, đã học, bạn sẽ thấy điều duy nhất còn ở lại chính là TÌNH YÊU.

Tình yêu sẽ dẫn lối cho Cha Mẹ khi các Con thực sự cần đến chúng ta. Sự thật là với một tình yêu vô điều kiện và một hướng đi đúng đắn, tất cả các cha mẹ đều có thể là CHA MẸ DŨNG CẢM. Hãy vững tin!

Thân thương từ một người mẹ

Mẹ Beo Bon

Nguồn:St

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *